Vietnamesische Katholische Gemeinde München
GIÁO XỨ NỮ VƯƠNG HÒA BÌNH

Landsberger Str. 39, 80339 München, Telefon: 089-2137 7446 0, E-Mail: Vietnam.Gemeinde-Muenchen@ebmuc.de

SUY NIỆM LỜI CHÚA

Bibel
THÁNG 6 NĂM 2026 

“Halleluia, Lời Chúa dn soi con đường đi. Halleluia! Lời Chúa, bánh thiêng ban nguồn sống! Phúc cho người vui nghe, yêu mến, gẫm suy Lời luôn“
__________________________________________________________________________________

  Ngày 04.06. LỄ MÌNH MÁU THÁNH CHÚA
  Ăn để sống

Tin Mừng Gioan chứa đựng nhiều lời nói và hình ảnh, nói lên ý nghĩa vô song của Chúa Giêsu. Nhưng “ăn thịt uống máu” đúng là một yêu cầu gây sốc mạnh. Có ai không rùng mình kinh hãi, khi phải ăn thân xác và uống máu của một người? Khó tránh được việc hiểu lầm với một lời như vậy.  Tuy nhiên, chính lời này cho chúng ta một cách nhìn tích cực về thân xác và linh hồn.
Vào thời Chúa Giêsu, đặc biệt là trong thế giới hi-lạp, người ta tin chắc rằng tinh thần, linh hồn mới quan trọng và đáng chú ý.  Còn thân xác chỉ là nhà tù, và linh hồn cần phải được giải thoát khỏi đó - hoặc sau khi chết hoặc qua một lối sống coi thường thân xác. 
Chúa Giêsu không đồng tình với thái độ thù địch thân xác này. Trong suy nghĩ của dân Ngài không có sự tách biệt giữa thân xác, tinh thần và linh hồn. Trái lại, con người luôn được xem xét như một thực thể thống nhất. Thân xác, thịt và máu, thuộc về bản chất của con người. Bất kỳ sự thù địch hay coi thường thân xác nào cũng không phù hợp với công cuộc tạo dựng của Thiên Chúa. Con người, cả xác và hồn, được tạo dựng “theo hình ảnh Thiên Chúa”, và Tạo Hóa đã rất hài lòng với “mọi sự Người đã làm ra” (St 1,31). Do đó, cả tinh thần lẫn vật chất đều tốt lành và quý giá.
Chúa Giêsu đồng hóa mình trọn vẹn với con người, khi nói: “Tôi là bánh hằng sống. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời. Và bánh tôi sẽ ban tặng, chính là thịt tôi đây, để cho thế gian được sống. Nếu các ông không ăn thịt và uống máu Con Người, các ông không có sự sống nơi mình.” Chính vì vậy, tham dự Thánh Lễ (bí tích Thánh Thể) và rước Mình và Máu Thánh Chúa Giêsu là cách tuyên xưng công khai và khẳng định rằng: Chúa Giêsu Kitô vẫn hiện diện giữa và trong chúng ta.
Được nuôi bằng “lương thực từ trời” chúng ta học tôn trọng con người có xác và hồn – là điều mà ngay cả cái chết cũng không thể tách rời. Trong Kinh Tin Kính chúng ta tuyên xưng vào sự sống lại của thân xác; và đó chính là lý do tại sao Giáo Hội cử hành lễ “Đức Mẹ hồn xác lên trời”. Tất nhiên là điều khó nắm bắt bằng lý trí, và càng không thể chứng minh được. Nhưng nó làm rõ một điều là niềm tin của chúng ta không chống lại thân xác, mà ngược lại: con người gồm cả hồn xác, không tách rời.
Vậy, đối xử cẩn trọng với cơ thể mình và cả với mọi tạo vật, là một phần thiết yếu của thông điệp Kitô giáo. Chúng ta không chỉ cần Thiên Chúa như một thực thể cao cả, như một ý tưởng cao siêu, mà chúng ta cần Ngài như một nguồn dinh dưỡng cho hồn. Hồn chỉ có thể được nuôi bằng “thịt máu Chúa” mà thôi. Và chỉ với sức mạnh từ “bánh bởi trời”, con người mới thực hiện được những việc khó tưởng.
Một nhà báo hỏi Mẹ Têrêsa Calcutta và các nữ tu cùng dòng, làm thế nào mà họ có thể cống hiến mỗi ngày cho những người nghèo nhất trong số những người nghèo. Câu trả lời của Bà thánh là: “Để có thể sống một cuộc đời như vậy, mỗi nữ tu phải sống một cuộc đời thấm đẫm Thánh Thể.” Vì thế, họ bắt đầu mỗi ngày bằng Thánh Lễ và kết thúc ngày bằng việc chầu Thánh Thể. “Nếu không có sự hiệp nhất sâu sắc với Chúa Kitô, những gì chúng tôi làm sẽ không thể thực hiện được”.
 
  Ngày 07.06. CHÚA NHT 10 QUANH NĂM 
  Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng!

Ăn chung mâm ngồi chung bàn là một hình ảnh nói lên sự gắn kết, chia sẻ cuộc sống và tình thân, trong gia đình hay với người ngoài. Qua đó, tôi thể hiện sự tôn trọng và tình yêu thương dành cho người ngồi cùng bàn. Tôi và họ gần nhau và được gắn kết hơn. Nhưng khi Đức Giêsu làm như vậy với người thu thuế Mát-thêu và các đồng nghiệp của ông, thì Ngài bị chỉ trích gay gắt (x. Mt 9,9-13). Từ phía những người tự cho mình là đạo đức tốt lành, là công chính. 
Gần mực thì đen gần đèn thì sáng hay chọn bạn mà chơi, là những nguyên tắc sống và giáo dục chúng ta quen. Cần bối cảnh sống và sinh hoạt tốt thì tôi có cơ hội trở nên tốt. Con người rõ ràng chịu ảnh hưởng nhiều từ bối cảnh sống của mình. Là người Việt sống ở xứ người, chúng ta nhận rõ ảnh hưởng từ bên ngoài và sự thay đổi nơi bản thân này – trễ nhất là khi trở lại quê hương, để du lịch, thăm thân nhân hay làm ăn.
Ăn nhậu với “bọn thu thuế và quân tội lỗi” là việc không nên. Làm như vậy là dung túng tội lỗi, và chính mình có thể bị lây nhiễm những điều xấu xa. Ai hành động như thế khó có thể là một ngôn sứ! Nhưng giữ luật cách vô hồn với thái độ loại trừ và tránh xa bóp chết lòng thương xót, khiến con tim trở nên hẹp hòi và lòng dạ cứng cỏi.
Đức Giêsu không tranh cãi với những người không đồng ý cách “chữa lành” của Ngài. Thay vào đó, Ngài xác định một điều không ai có thể phủ nhận được, dù thuộc phe nào và suy nghĩ ra sao: “Người khỏe mạnh không cần thầy thuốc, người đau ốm mới cần.”
Thực tế là không ai thích mang bịnh tật cả. Vì giữa người bệnh và người khỏe mạnh có một khoảng cách rất lớn. Nhiều căn bệnh trên thân xác có nguyên nhân trong tâm lý, trong hồn. Có một câu ngạn ngữ, được cho là của Thánh nữ Hildegard von Bingen, nói: “Điều gì xúc phạm sẽ gây bệnh.” Một trong những căn bệnh đáng quan tâm ngày nay là những vết thương trong các mối quan hệ, được gây ra một cách có ý thức hay vô thức. Loại trừ làm tổn thương lòng tự trọng người bị gạt ra. Và như vậy đó là nguyên nhân gây bệnh, chứ không là phương thức chữa lành. Một điều đáng được lưu ý!
Đức Giêsu chữa lành qua việc tìm đến với người được cho là tội lỗi, bất xứng. Chúa không dùng phương pháp trị liệu “loại trừ”, mà ngược lại là “kéo vào” - với một sự tôn trọng khó tin, một sự gần gũi gây khó chịu cho người tự cho mình đàng hoàng. 
Các Bí tích, đặc biệt là Bí tích Thánh Thể và Bí tích Giải tội, có tác dụng chữa lành, là thuốc. Có nhiều hình thức thất bại khác nhau trong đời người. Ai thất bại vì yếu đuối cần sự giúp đỡ khẩn thiết, cần “thuốc chữa” của Bí tích, chứ không phải sự loại trừ. Điều bất ngờ nơi Chúa sau mỗi lần thất bại của tôi, luôn là sự tha thứ và lòng thương xót. Chúa muốn như vậy, “muốn lòng thương xót, chứ không phải của lễ!" Chữa lành chứ không là trừng phạt. Mọi người đều có chỗ ngồi tại bàn tiệc của Chúa - trong Nước Trời.
Chúa Giêsu không chỉ nhìn thấu lòng Mát-thêu và dẫn dắt ông trở lại. Chúa cũng hướng về mỗi người trong chúng ta theo cách riêng của Ngài, với lòng xót thương vô điều kiện.