THÁNG 8 NĂM 2026
“Halleluia, Lời Chúa dẫn soi con đường đi. Halleluia! Lời Chúa, bánh thiêng ban nguồn sống! Phúc cho người vui nghe, yêu mến, gẫm suy Lời luôn“
__________________________________________________________________________________
Ngày 02.08. CHÚA NHẬT 18 QN
Có thực mới vực được đạo
Hiện nay có khoảng 266 triệu người trên thế giới đang phải đối mặt với tình trạng thiếu lương thực cấp tính. Họ cần sự cứu trợ để có thể sống sót. Nguyên nhân chính cho nạn đói là các cuộc xung đột chính trị, chiến tranh kéo dài, và biến đổi khí hậu. Những điều này đang phá hủy sinh kế của nhiều người. Dù vậy, các nguồn tài trợ cho các hoạt động nhân đạo thụt giảm. Nghĩa là việc ngăn chặn những thảm họa đói kém tiếp theo trở nên khó nhọc hơn.
Dư luận thế giới và giới truyền thông quốc tế lại tỏ ra ít quan tâm đến thực tế này. Cần hỏi tại sao lại lạnh lùng thờ ơ, khi hàng triệu người đang phải chịu đói khát? Liệu tôi có thực sự muốn biết về nỗi khổ của họ hay không? Biết vậy đòi hỏi chúng ta cần có trách nhiệm cá nhân, cần làm mọi điều có thể để giảm bớt nỗi khổ của người khác.
Nạn đói quá lớn có thể làm tôi cảm thấy bất lực, không kham nổi, như các môn đệ khi đứng trước „năm ngàn đàn ông, không kể đàn bà và trẻ con“, trong khi họ „chỉ có vỏn vẹn năm cái bánh và hai con cá!” (Mt 14,17). Các môn đệ không tin rằng họ có thể giúp đỡ. Bởi thế, chúng ta hiểu được đề nghị giải tán đám đông để tự kiếm lương thực. Chỉ có điều nơi họ đang đứng là một chỗ hoang vắng, và lúc đó đã chiều rồi. Những người đói không còn khả năng tự lo cho mình trong điều kiện đó.
“Các con hãy cho họ ăn!” là lời chỉ dẫn của Đức Giêsu. Lời dạy các môn đệ của mình cách suy nghĩ khác, vượt qua việc cân đo đong đếm và phân tích nghe hợp lý, để có thể cứu người. Quan trọng là sự đồng ý „làm phép lạ“ với Chúa. Là sẵn sàng chia đi chút thức ăn ít ỏi của mình với đám đông đang đói. Bắt đầu với khả năng giới hạn, trước những thách đố như vượt quá sức mình.
Trao đi của dự trữ cho Đức Giêsu, các môn đệ đã từ bỏ quyền sở hữu của mình. Quan hệ sở hữu thay đổi. Lúc đó lương thực không còn là của riêng họ nữa, mà được dùng phục vụ tất cả những người đói quanh họ. Các bước thực hiện theo Đức Giêsu nghe như vậy: „cầm lấy năm cái bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời, dâng lời chúc tụng, và bẻ ra, trao cho các môn đệ.“ Các môn đệ trở thành đôi tay của Chúa Giêsu. Họ truyền trao lại những gì chính họ đã nhận được – là lương thực nuôi sống con người. Qua đó, Nước Trời có thể trải nghiệm được cách cụ thể. Đó chính là điều mới mẻ đang diễn ra tại nơi hẻo lánh này.
Phép lạ hóa bánh sẽ trở thành hiện thực, mỗi khi chúng ta quan tâm đến hoàn cảnh của người khác, và sẵn sàng chia sẻ, trợ giúp họ vượt qua khó khăn.
Ngày 09.08. CHÚA NHẬT 19 QN
Êlia, ngươi làm gì ở đây?
Đó là câu hỏi mà Thiên Đó đặt ra nhiều lần cho vị ngôn sứ chán sống, đang ẩn nấp trong hang núi Khô-rếp. Chúa hỏi để lôi Êlia ra khỏi nơi tự cô lập của ông, và để chỉ cho ông lối về tương lai. Câu hỏi của Chúa trả lại cho ông tiếng nói, chữa lành và cho ông sự sống mới.
Bị Nữ hoàng Idêven truy lùng để báo thù, Êlia sợ hãi trốn chạy vào sa mạc. Ở đó, ông đặt mình xuống dưới gốc một cây kim tước trong cô đơn tuyệt vọng, và cầu được chết. Không lâu trước đó trên núi Camen, Êlia đã uy hùng chứng minh Thiên Chúa thật của Israel, qua việc xin lửa từ trời ập xuống thiêu rụi của lễ và bàn thờ, rồi đổ mưa ngập lối sau ba năm hạn hán. Đích thân Êlia đã dùng gươm hạ sát bốn trăm năm mươi ngôn sứ của thần Baan tại suối Kisôn.
Tuy đã chiến thắng vẻ vang và được tôn vinh như một anh hùng, việc thảm sát các đối thủ đã trở thành gánh nặng cho Êlia. Chiến thắng mà không vui mừng và không bình yên. Mà lòng đầy những sợ hãi. Vị ngôn sứ vĩ đại và người của Đức Chúa bỗng chốc trở nên vô cùng nhỏ bé. Ở đâu đó giữa sa mạc, ông gục ngã.
Vô ích - ý nghĩ ấy xoay vòng trong đầu ông như bánh xe cối xay! Tất cả chỉ là uổng công vô ích: bài giảng của tôi trên núi Camen, sự cống hiến của tôi trong cộng đoàn, những lời cầu nguyện của tôi. Tôi đã dốc hết lòng hết sức mình, vậy mà mọi thứ đều trở thành công dã tràng! Tôi chán ngấy rồi, tôi không chịu nổi nữa, tôi ghét cái cảnh này! “Đủ rồi! Bây giờ xin Chúa lấy mạng sống con đi, vì con chẳng hơn gì cha ông của con” (1 Vua 19,4). Dù tên Êlia nghĩa là “Thiên Chúa của tôi là Giavê”, nhưng niềm tin và sức mạnh vượt trội được phơi bày trước đó đã trôi đi, như cát lọt qua kẽ tay. Còn lại chỉ là cảm giác kiệt quệ, một khoảng trống mênh mông trong lòng. Tất cả trở nên vô nghĩa. Cả sự sống của mình Êlia cũng thấy không còn cần thiết.
Thiên Chúa không để Êlia chết. Người chỉ cho ông lối đi đến sự sống mới. Đó là một con đường dài từ núi Camen đến núi Khô-rếp: Êlia phải tự đi, 40 ngày – thời gian dài đủ cho sự thay đổi và trưởng thành: cho hồi tâm, chiêm nghiệm và làm hòa với đời mình. Êlia đã đi từ hình ảnh một Thiên Chúa của sức mạnh tàn phá - được tỏ hiện trong lửa thiêu rụi, trong gió bão xẻ núi non, của đại hồng thủy tiêu hủy - đến hình ảnh một Thiên Chúa xuất hiện trong “một tiếng thì thào êm nhẹ” (Nguyễn Thế Thuấn). Vị ngôn sứ lớn của Cựu Ước này làm quen với một Thiên Chúa hoàn toàn khác - là Đấng ông không thể nhìn trực diện, mà chỉ gặp được qua việc lắng nghe.
Ngày 16.08, CHÚA NHẬT 20 QN
Lòng mẹ bao la
Đoạn Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay (Mt 15,2-28) mô tả một cuộc gặp gỡ trong mùa Urlaub. Một thầy thuốc người do-thái (x. Mc 2, 17) cùng với các học trò của mình rút lui để nghỉ ngơi. Họ tìm đến vùng biên giới phía bắc Israel, là Tia và Xi-đôn. Đây là những thành phố thương mại, nằm trên dải bờ biển hẹp trước dãy núi Li-băng. Bỗng có bà mẹ của một bịnh nhân, đang khốn khổ vì bị quỷ ám, tìm đến quấy rầy họ. Bà nài van vị thầy thuốc, mà bà biết là “Con vua Đavít”, chữa lành con gái mình.
Nhưng thần y lạnh lùng phớt lờ bà. Cần hỏi tại sao ông tỏ thái độ như vậy? Vì đang kỳ nghỉ? Thinh lặng không thèm trả lời cũng là thái độ quan liêu, mà chúng ta quen thấy nơi những kẻ có chức có quyền bên mình. Trong văn hóa chúng ta, những ai đóng vai trên, dễ tự cho mình quyền hành ứng xử như vậy. Và không ai dám lên tiếng phê bình trong thế giới đó, vì sợ đủ thứ.
Vị danh y này cũng không từ chối bệnh nhân, theo cách của ông trưởng hội đường trong Tin Mừng Luca: Cả năm sao không tìm đến xin chữa bệnh, mà lại nhằm ngay lúc chúng tôi đang nghỉ hè? (x. Lc 13,14). Ở đây, lời khước từ nghe bạc bẽo hơn: “Thầy chỉ được sai đến với những con chiên lạc của nhà Israel mà thôi.” Nói với ngôn ngữ thời nay: Chỉ chữa bịnh cho những ai có bảo hiểm của một hãng tư nhất định thôi!
Là một người mẹ có con mang bịnh hiểm nghèo, người phụ nữ không dễ và không thể buông. Bà biết mình muốn gì, nên nhất quyết giữ vững lập trường. Vì để cứu con mình bà không để cho sự khước từ lạnh lùng trong thinh lặng, những lời nghe xúc phạm làm chạm tự ái, hay một lời khiêu khích nào khác cản bước mình. Tranh đấu hết mình vì sự sống của con, người phụ nữ dùng hết mọi khả năng, lúc thì quỳ lạy van xin, lúc thì dùng lý lẽ để thuyết phục thần y. Khi làm vậy, bà mẹ này luôn biết chừng mực. Bà biết thân phận mình là một phụ nữ, không cùng tôn giáo với người đối diện. Biết mình chỉ được coi như „chó con“, nên bà không đòi hỏi chỗ ngồi và phần ăn dành riêng cho con cái trong nhà. Chỉ chờ đợi phần rơi xuống dưới bàn, không hơn không kém. Phản ứng khôn ngoan thẳng thắn của người mẹ thông minh và trải đời này gây ấn tượng mạnh. Bà đặt hết niềm hy vọng của mình vào Thiên Chúa của Israel. Và niềm tin không lung lay của bà vào lòng thương xót Chúa, cuối cùng đã thuyết phục được vị danh y lạnh lùng khó chịu. Mối tương quan giữa họ thay đổi tích cực. Đức Giêsu xác nhận niềm tin của người mẹ sống hết tình vì con, và thực hiện ngay ước vọng của bà: Con gái bà được cứu thoát từ giây phút đó.