Vietnamesische Katholische Gemeinde München
GIÁO XỨ NỮ VƯƠNG HÒA BÌNH

Landsberger Str. 39, 80339 München, Telefon: 089-2137 7446 0, E-Mail: Vietnam.Gemeinde-Muenchen@ebmuc.de

SUY NIỆM LỜI CHÚA

Bibel
THÁNG 6 NĂM 2026 

“Halleluia, Lời Chúa dn soi con đường đi. Halleluia! Lời Chúa, bánh thiêng ban nguồn sống! Phúc cho người vui nghe, yêu mến, gẫm suy Lời luôn“
__________________________________________________________________________________

  Ngày 14.06. CHÚA NHẬT 11 QUANH NĂM 
  Hãy là chính mình …
“Hãy là chính mình, và hãy là chính mình một cách trọn vẹn!” Và sống như vậy là “để tôn vinh Thiên Chúa, Đấng đã tạo dựng nên chúng ta”. Một lời của Thánh Franz von Sales dành cho những ai không hài lòng với hoàn cảnh sống của mình. Và vì thế luôn nhìn quanh, so sánh mình với người khác, nghĩ rằng nếu mình được như họ thì cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn.
Thực ra làm vậy chẳng mang lại lợi ích gì, mà chỉ khiến bản thân càng cảm thấy bất hạnh thêm. 
Chúa Giêsu chọn mười hai Tông đồ (Mt 9,36-10,8). Đó là một nhóm người khá đa dạng: Phêrô bộc trực, nói những lời thật hùng hồn, nhưng trong tình thế nghiêm trọng ông đã chối Chúa. Tôma nghi ngờ phục sinh và đòi phải có bằng chứng cụ thể mới chịu tin. Mátthêu người thu thuế, thuộc thành phần được cho là tham lam vô độ. Simon là người đầy nhiệt huyết cho việc đấu tranh chính trị. Gioan, môn đệ yêu dấu, thích nhất là nằm trong lòng Chúa và quên đi thế giới xung quanh. Giacôbê và Gioan mơ được ngồi ghế danh dự bên hữu hay bên tả Chúa. Còn Giuđa Ítcariốt, người quản lý bất trung đã bán đứng Thầy.
Nhìn vào thành phần cộng đoàn dân Chúa ở đây - như là Giáo hội thu nhỏ -, từ trên xuống dưới, từ mục tử, các thành viên ban mục vụ cho đến các các em rước lễ lần đầu, thì chúng ta cũng có cảm giác tương tự. Nhưng chính với những người như chúng ta đây mà Chúa Giêsu xây dựng Nước Trời. Như các tông đồ, chúng ta được mời gọi và được sai đi để tìm những con chiên lạc, mang ơn chữa lành đến với người bịnh tật đau yếu, làm cho kẻ chết sống lại, cho người mắc bệnh phong được sạch, và khử trừ ma quỷ. 
Có một giai thoại kể lại rằng: Sau khi Chúa Giêsu Kitô lên trời, các thiên thần đã hỏi Ngài rằng mọi việc trên trái đất sẽ tiếp diễn ra sao. Chúa Giêsu trả lời: “Ta có các môn đệ ở đó. Họ sẽ làm tiếp công việc của Ta.” Nghe vậy, các thiên thần bị sốc nặng, vì họ biết rất rõ những điểm yếu và sai lầm của các môn đệ này. Hoảng hốt họ hỏi lại: “Lạy Chúa, Ngài thực sự không có kế hoạch nào tốt hơn, không có ‘Plan B’ sao?” Chúa Giêsu bình tỉnh đáp: “Không, Ta không có kế hoạch nào khác!”
Đúng như thế: Chúa không có kế hoạch nào khác! Ngài muốn cùng với những người như chúng ta đây, tiếp tục và hoàn thành công việc của Ngài ở trần gian. Đây chính là điều cần được nhắc nhở mỗi ngày. Tôi, với con người hiện tại của mình, bất chấp những sai lầm và yếu đuối, thất bại và tổn thương, được Chúa kêu gọi làm cộng sự của Ngài trên thế gian này. Tôi được Chúa Kitô mời gọi và sai đi. Được cho không, nên tôi cũng cần cho đi mà không cần phải so đo tính toán.
Vậy: Hãy sống là chính mình, và hãy là chính mình một cách tốt đẹp nhất, để tôn vinh Thiên Chúa, Đấng đã tạo dựng nên chúng ta theo hình ảnh Người! Thiên Chúa không có kế hoạch nào khác.
 
  Ngày 21.06. CHÚA NHẬT 12 QUANH NĂM
  Làm thế nào để hết sợ?
“Anh em đừng sợ những kẻ giết thân xác mà không giết được linh hồn” (Mt 10,28tt.) Thực tế cho thấy rằng khi phải sống trong thế giới độc tài toàn trị lâu năm, thì nỗi sợ trước “những kẻ giết thân xác” bao trùm cuộc sống, đè nặng và trói chặt con người đến ngẹt thở. Giữa bóng đêm mịt mù không lối thoát, đường sống bị cắt chặn, đã có những tín hữu (phải) chối bỏ niềm tin. Chỉ vì sự tồn tại; có khi cũng vì sự tiến thân. Người khác thì tìm cách che dấu niềm tin, sau nhiều lớp mặt nạ và những lời không-thật. Giữ đạo „tại tâm“ là lối được chọn. Để không ai biết, không ai thấy. 
Nhưng bóng đêm rồi cũng trôi qua. Khi ánh bình mình xuất hiện, có kẻ tìm về lại với niềm tin Kitô, lúc này được bày tỏ công khai mạnh mẽ như một sự bùng nổ. Kẻ khác vì đã quen lối cũ, tiếp tục con đường sống trong bóng đêm sợ hãi, được che chắn bởi vị thế có được và những ưu đãi vật chất. Có những gia đình người Việt, từ cuộc chối đạo, bị chia thành nhiều phần khó hàn gắn lại.
Không còn biết “sợ Đấng có thể tiêu diệt cả hồn lẫn xác”, con người đâm ra sợ đủ thứ. Họ lao đầu vào đủ thứ mê tín và những “đạo mới”, để tìm chút trấn an. Qua đó, họ trở thành nạn nhân của những cuộc lừa đảo tinh vi có hệ thống, tạo ra bởi chính những kẻ đã gây nên nỗi sợ to lớn, khiến họ trước đó chối bỏ niềm tin tôn giáo! Tìm đủ mọi thứ hình thức giải trí và ăn uống, để “thư giãn” và “chữa lành”, là một cách phản ứng khác. 
Nhưng lối giải thoát thực sự đi qua con đường sám hối và tha thứ. Tức là nhìn nhận mình trong vai trò nạn nhân và cả trong vai thủ phạm, dù không muốn. Một mặt, cần nhìn nhận sự yếu đuối và bất lực của thân phận con người, không được coi trọng trong hệ thống chính trị-văn hóa độc tài-tập thể. Mặt khác, không chối bỏ phần trách nhiệm của mình, vì tôi cũng là một con người.
Đổ lỗi cho hoàn cảnh hay số phận, cho “chúng nó, phe bên kia” hay thời thế, có thể xoa dịu và trao chút ủi an, nhưng không cho sự bình an thực sự. Các cô cậu thần thánh khắp nơi được tìm đến không giúp an tâm. Hơn nữa, việc phủ nhận trách nhiệm cá nhân cản ngăn sự trưởng thành nhân cách. Tôi không “lớn lên”, không là “người lớn” dù thêm tuổi thêm ký; và tôi vẫn rất nghèo mặc dù không thiếu chi. Lắm lời huyên thuyên chỉ là để bào chữa và che đậy sự thật được chôn kín.
Trong khi đó, những ai buông bỏ mọi sự, liều mình vì Chúa Kitô, người đó tìm thấy sự sống sung mãn (x. Mt 10,37tt). Một nghịch lý cần được tiếp nhận khi bước theo Chúa. Sự thật thì như vậy: “Không có gì che giấu mà sẽ không được tỏ lộ, không có gì bí mật, mà người ta sẽ không biết” (Mt 10,26). Nói vậy, sợ sự thật là nỗi sợ lớn nhất cho những ai (phải) sống trong gian dối. Mà dối trá và bạo lực là con đẻ của sợ hãi.
Những kẻ nắm quyền sợ sự thật đời họ, nên họ cấm đoán, bắt bớ và hành hạ những ai dám sống thật, nói thật. Nơi những người còn giữ được chút thiện tâm, thì lối sống không-thật vì sợ của mình để lại một cảm giác hèn hạ gây xấu hổ. Con người, dù là nạn nhân hay thủ phạm, muốn được sống tự do thì cần tìm đến sự thật (x. Ga 8,32). Và thuốc trị sợ hãi là học bước đi con đường của yêu thương (1 Ga 4,18).

  Ngày 28.06. CHÚA NHẬT 13 QUANH NĂM 
  Tìm một lối đi…
Ngày cầu nguyện cho ơn thiên triệu ở Việt Nam được mừng lớn và đầy tính sáng tạo. Phổ biến là việc cho các em nhỏ mang tu phục như giáo hoàng, giám mục, linh mục và các tu sĩ. Được hiểu như một cách khích lệ chúng sau này chọn lối sống đó. Nhìn với đôi mắt của người bên đây thì thấy là lạ. Không ai dám nghĩ đến cách làm này, dù địa phận nào dòng tu nào cũng có văn phòng hay người lo ơn gọi.
Đi tu không nằm trong chọn lựa của hầu hết người trẻ sinh sống bên tây. Giáo xứ Nữ Vương Hòa Bình không có ai chọn lối đó từ khi được hình thành. Chỉ có những mục tử đến rồi đi. Ơn gọi đi tu được gắn liền với chữ “thiếu trầm trọng, khủng hoảng lớn”. Nổ lực du nhập các linh mục và tu sĩ, không thực sự mang lại sự thỏa đáp được chờ đợi. Văn hóa khác biệt và hoàn cảnh mục vụ ở đây là những thách đố lớn cho mục tử đến từ phương xa. Cũng cần bổ sung rằng: thực tế không chỉ thiếu tu sĩ mà thiếu cả giáo dân. Toàn Giáo hội phương tây ở trong tình trạng báo động đỏ.
Đó cũng là một nguyên do xuất phát nhiều “nghề mục vụ”, như Pastoral- và Gemeindereferent, Phó tế vĩnh viễn. Được bàn luận từ lâu là việc phong chức linh mục cho các ông các anh lập gia đình và đã “được thử thách” (Viri probati). Cả Synodaler Weg ở Đức cũng được hiểu như một nổ lực “tìm một lối đi” cho hiện trạng mục vụ bế tắc. Trong chính một hoàn cảnh như vậy, những người theo Chúa như chúng ta đây được đối diện với lời “chưng tai” và khó “ai nghe ni” (Ga 6,60) của bài Tin Mừng Chúa Nhật: 
“Ai yêu cha yêu mẹ hơn Thầy, thì không xứng với Thầy.
Ai yêu con trai con gái hơn Thầy, thì không xứng với Thầy.
Ai không vác thập giá mình mà theo Thầy, thì không xứng với Thầy.
​Ai giữ lấy mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình vì Thầy,
thì sẽ tìm thấy được” (Mt 10,37-39).
Buông bỏ hết mọi sự để theo Chúa trọn vẹn thì chỉ có một số ít người thực hiện được. Trong số đó, các tên thường được nhắc đến là: Phanxicô Assisi hay Klaus von Flüe, Elisabeth von Thüringen hay Theresa von Avila, Maximilian Kolbe...
Sống triệt để, nghĩa là “đi vào tận gốc rễ” (radikal), như các vị thánh này không là hình thức duy nhất để theo Chúa Giêsu. Nhưng sự xuất hiện của họ đánh thức chúng ta khỏi một lối sống đạo an phận và thoải mái, ưa càm ràm phê bình đủ thứ, mà không thực sự cùng ưu tư với Giáo hội về hiện trạng, và cùng xin Thần Khí Chúa dẫn lối, chỉ cho bước tiếp theo.
Tin Mừng Giêsu không chỉ là một sự xoa dịu và vô hại, mà trái lại còn muốn lay động, gây tranh cãi và kéo con người ra khỏi guồng quay của cuộc sống hàng ngày. Những  đòi hỏi gây sốc như vậy muốn chúng ta xem lại vị trí của đức tin, trong cuộc sống cá nhân của mỗi người. Hỏi Thiên Chúa đứng ở đâu trong đời tôi? Lời Chúa thực sự có ảnh hưởng gì trong cách suy nghĩ, phán đoán và hành động của tôi? Tôi sẵn sàng từ bỏ hay gánh vác điều gì vì Chúa Giêsu?